Hiển thị các bài đăng có nhãn Entry. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Entry. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 15 tháng 6, 2012

[Review KyuMin] Diều và gió




Từ trước đến nay, tôi vốn không tin cái được gọi là tình yêu qua một ánh nhìn và dù rằng có đi chăng nữa thì tôi cũng không tin nó thật sự bền vững. Nhưng rồi, quan điển đó của tôi đã hoàn toàn sụp đổ. Tôi đã gặp các anh- những người mà tôi yêu bằng cả trái tim.

Nếu nói tôi yêu ai nhất thì tôi sẽ trả lời ngay, người tôi yêu nhất là Kim Ki Bum- Bạch tuyết lạnh lùng, trầm mặc của tôi. Nhưng có lẽ trong thâm tâm tôi, tôi luôn nhớ một điều rằng người tôi ấn tượng nhất chính là anh – Lee Sung Min.

[ Review] Hotboy nổi loạn & câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt- 4.



Tuyến nhân vật chính thứ hai và là nhân vật then chốt thứ tư trong câu chuyện, nhân vật gây cho tôi ấn tượng thị giác và cảm giác mạnh mỗi khi xuất hiện, đó là Hạnh – cô gái điếm hết đát của Phương Thanh. Tôi chỉ có thể thốt lên một câu : Trời đất, sao sốc đến vậy. Quả thực, chỉ có duy nhất từ “sốc’ để cảm nhận hết về Hạnh mà thôi.

[Review] Hotboy nổi loạn & câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt - 3.




Nếu nói tôi bị ám ảnh nhất bởi nhân vật Lam thì có một nhân vật khiến tôi  thích đến say mê đến bật khóc mỗi khi người đó xuất hiện. Đó là nhân vật không có lời thoaị- Thằng Cười của Hiếu Hiền.



Biết viết gì về Hiếu Hiền bây giờ?

[Review] Hotboy nổi loạn & câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt - 2.




Nhân vật thứ hai trong mối quan hệ phức tạp, dó là Lam –nhân vật gai góc nhất và là ám ảnh nhất của phim.


Lương Mạnh Hải vốn đóng khung ở những vai diễn công tử thư sinh, vì khuôn mặt anh tạo cảm giác của một thanh niên ưa nhìn và có một cuộc sống êm đềm. Vậy nên, tôi hồi hộp chờ vai diễn đầy thử thách nay của anh. Háo hức đợi một sự mạo hiểm mà bất kì một diễn viên nào đã có sự nổi tiếng nhất định đều ngần ngại. Quả nhiên, Lương Mạnh Hải thật sự đã làm tôi hài lòng, thậm chí thích thú với vai diễn này. Rất gai góc, đầy mâu thuẫn mà lại sống động, nội tâm đến không ngờ. Thật sự rất bất ngờ, hay! Anh liều, và cái liều đấy là một thành công vượt bậc của anh trong diễn xuất. Nhân vật Lam của Lương Mạnh Hải khiến tôi bị ám ảnh, ám ảnh rất lâu cho đến lúc tôi bắt tay viết cái gì đó về anh. Khi tôi quyết định viết  một vài lời về Lam, tôi đã phải ngồi rất lâu, từ từ suy nghĩ lại những gì mình xem, những gì mình cảm nhận và những gì mình thấy từ anh. Cá nhân tôi viết về Lam là một thử thách lớn. Đơn giản, vì Lam góc cạnh và quá nhiều mâu thuẫn đan xen khiến cho cảm xúc về Lam ào ạt và cuồn cuộn như cơn sóng lớn. Nó nhấn chìm tôi trong những cung bậc cảm xúc mãnh liệt, nó khiến tôi sợ và ám ảnh rất nặng. Viết về Lam, về cách Lương Mạnh Hải hóa thân vào nhân vật là một thử thách, vì chính vai diễn đó đã là một thử thách quá khó để nắm bắt.

[Review] Hotboy nổi loạn & câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt - 1.




HotBoy nổi loạn & câu chuyện về thằng Cười, cô gái điếm và con vịt.



Bàn về chữ “tình” và vòng xóay của số phận.
1.

Đối với các nước phương Đông, đặc biệt là những nơi như Việt Nam, vấn đề đồng tính luôn là một mảng tối khá nhạy cảm và luôn bị nhìn bằng con mắt kì thị và phiến diện. Thế giới thứ ba, về gay và lesbian không còn là một cái gì tách biệt nữa, mà bây giờ đâu đâu cũng thấy người ta nhắc đến, bàn luận như việc các bà đi chợ mua mớ rau, con cá. Cách mà giới giải trí và cánh báo chí khai thác về tình yêu đồng giới cũng thật giống như một “trào lưu”, đôi khi khiến nhiều người xa lánh và càng thêm ghê tởm những con người trót mang giới tính “không giống bình thường”. Và tôi tự hỏi, họ biết được bao nhiêu phần trăm sự thật? Hay chỉ là một cách nhìn một chiều mà không có tính khách quan? Nhất là càng lúc càng có nhiều phim, truyện và bài hát đá đưa một chút tình “gay” như một chiêu câu khách. Đối với những điều đó, tôi thấy thật đáng thương. Bởi vì càng lúc, họ càng vô tình đẩy những con người ấy ra xa hơn với cuộc sống.

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

[Random Note] Hoài niệm



Từ hôm trước tới giờ, tự dưng tôi lại quay trở lại thời kì đọc manga như hồi xưa. Đọc không đến mức như những năm đó, đọc rất nhanh, câu chữ hình ảnh nó cứ xoay mòng mòng và quay đều, trộn lại với nội dung tôi có thể hiểu. Đối với tôi, căn bản mà nói, Manga đã là một cái gì phủi bụi, giờ đây chỉ cần lướt tay qua và thưởng thức như một món đồ ăn nhanh nhiều hương vị. Có phải do tôi đã bỏ quên thứ gì đó của ngày xưa, để bây giờ tìm lại khó khăn đến vậy?


Nhớ năm 2004-2005, manga bùng nổ. Này thì hàng trăm bộ xuất bản, này thì Fes này thì Cos, này thì tạp chí truyện tranh, Truyện tranh trẻ, ManHeaven rồi 4AM... thôi thì đủ cả. Hồi đó học lớp 7, cặp lúc nào cũng có truyện, rồi vẽ, rồi cùng mơ mộng những nhân vật chỉ có trong trí tưởng tượng. Năm đó, tôi đã nghĩ tôi sống đúng với mình, sống trong một thế giới của chính tôi, của những thứ tốt đẹp ngoài đời không có nhưng manga lại có. Có lúc đọc lén lút, có lúc hâm mộ nhân vật nào đó đến điên cuồng. Vẫn nhớ cái giá truyện năm ngàn đồng đến tám ngàn hồi đó, còn bắt bố chở đi mua 4AM về đọc. Kì thật những năm tháng đó gần như đã trở thành kỉ niệm tuổi thơ, để rồi bây giờ tôi không sao tìm lại được những giá trị đích thực trong cuộc sống bộn bề. Vẫn thấy nực cười khi xưa đọc vài quyển một, thuê khoảng ba ngày trả một lần, còn bây giờ cả bộ mấy chục quyển nuốt trong một ngày. Có khi nào cái nhịp sống hối hả ấy đã làm thay đổi thói quen của chính tôi, khiến tôi đọc lướt như vội vàng, như sợ đánh mất cái gì đó, như sợ phải gặp cái gì thật thương tâm và lười biếng suy nghĩ.


Thực tình, nghĩ lại thì ngày đấy đọc thì vui vẻ và yêu thích, chứ bây giờ chắc vì giải trí.


Nhớ lại những ngày hè về, háo hức ngồi sau xe bố để đến nhà sách Thành phố, tìm bằng được quyển hướng dẫn vẽ truyện tranh. Về vẫn nhớ bị mẹ mắng, bố chỉ cười rồi bảo đã đủ chưa. Những ngày tháng đó, đến bây giờ tôi không sao tìm lại được. Tôi đã lớn, bố còn nhiều thứ phải lo toan, mẹ bận bịu. Đi mua cái gì cũng chỉ còn một mình. Đột nhiên thấy hụt hẫng, và khi cầm những quyển sách năm ấy lên, tôi lại thấy hứng thú khi xưa giờ chỉ còn là một nụ cười nhẹ bẫng.


Và rồi đến khi bắt đầu đọc SA, YA. Tôi có cảm giác như cái năm xưa bắt đầu bước chân vào thế giới Manga, cũng say mê, cũng điên cuồng, cũng hào hứng. Cái gì cũng đọc, gì cũng thích, lấy về đầy máy để rồi ngấu nghiến từng cái một. Như một quy luật tất yếu, sau đó tôi nản. Cái gì ban đầu cũng mới, cũng thích. Về sau nhạt dần, và rồi chấm hết.


Có vẻ như tôi đang tự thỏa hiệp với cái gọi là viết lách.


Tự bản thân cũng bắt tay vào viết, cũng tập tành phóng bút. Ngẫm lại mình hay chạy theo xu thế:))


Và rồi cho đến hai năm sau đọc lại, thấy buồn. Tại sao ngày xưa mình lại viết ra những thứ đáng vất đi như thế này? Và rồi chợt ngẫm lại, ngày xưa mình viết bởi sự ngây thơ và non nớt. CÒn bây giờ viết vì sự đeo đuổi nghệ thuật không bao giờ thành sự thật, viết vì muốn một điểu thật vô định.


A... đôi khi cũng thấy mình đang già đi.


Đọc nhiều, viết nhiều và giờ là ngồi nhìn mọi người viết, tự chui vào thứ ngôn ngữ tự phong của bản thân để thở dài chê trách thiên hạ=)). Kì thực cái thế hệ đầu 9X như tôi giờ đều mắc bệnh hoài niệm thì phải, hoài niệm cái thời hoàng kim khi xưa, để rồi bây giờ không biết mình đang viết cái gì, viết về điều gì. Tôi cũng không hiểu mình viết để làm gì?


Nếu viết ra tiền cũng viết. Ấy thế nhưng nó chỉ là một vài suy nghĩ thoáng qua mà thôi. Đừng ai vội cười, vì trình mình đâu đủ để xuất bản sách ha~


Lại nói về cái sự yêu thích. Yêu manga rồi hết, thích SA rồi thấy bình thường, có cũng được không có cũng chẳng sao. Đọc đam mỹ đến phát cuồng, và giờ chỉ ngồi đọc nhữn bộ mình thích... Có khi nào đến cái ngày tôi xếp giá vẽ và bút vào một góc, băn khoăn không biết mình đã hết hứng thú với nó từ khi nào, để mà bây giờ một chút sức lực cũng không có?


Quả thực tôi đang lảm nhảm thật vô vị.


Lại bắt tay vào viết cái gì đó, viết ba xàm, viết linh tinh. Còn cái đống chữ nghĩa quăng xó, xếp đặt thành những câu chữ trong bộ truyện trường thiên gì đó chắc cũng đi theo gió mất rồi.


Chán nản quá, thôi quay trở lại viết đi nào. Chắc cỡ chục năm sau, ngồi đọc lại vẫn thấy vui, còn cho cả chồng mình đọc nữa*nếu có*